Yêu Như Kẻ Điên

Tác giả muốn dùng những lát cắt rời rạc từ những khoảng thời gian không khớp nhau để kể vệ một câu chuyện hoài cổ xa xăm của một người già….

Đây là câu chuyện của bà Trần Thị Tý.

Yêu Như Kẻ Điên
Yêu Như Kẻ Điên

Hôm nay khi bà vừa tròn chín mươi, độ tuổi gần đất xa trời, xưa nay hiếm, chứ chưa nói đến là còn minh mẫn được nữa. Nhưng với bà, thời gian dường không thể ảnh hưởng đến trí nhớ của bà được.

– Bà ơi bà có vui không?

-Vui lắm cháu ạ! Nhìn các con, các cháu được sống trong thời hoà bình, được ăn ngon mặc đẹp, được vui chơi thoả thích, được chụp ảnh, được xem tivi, được làm những điều mình thích, thế là bà vui lắm rồi – Bà khẽ cười – Khi trải qua bao nhiêu đớn đau, chúng ta mới hiểu được giá trị của cuộc sống ấm no, hoà bình là thế nào cháu ạ! Vì thế các cháu chịu khó học tập, để đóng góp công sức cho xã hội. Nhìn các cháu, bà nhớ lại thời của bà, thời mà hai chi em đói rách, dìu dắt nhau, ăn xin hết góc chợ này đến bến xe khác mà thấy cực thân.

Hai hàng nước mắt lã chã lăn trên đôi gò má nhăn nheo. Đã ở tuổi “Cổ lai hy”, nhưng bà vẫn minh mẫn yêu đời và luôn thưong yêu động viên con cháu.

Bà quết tí vôi vào lá trầu rồi cuộn tròn cho vào miệng nhai bỏm bẻm, ánh mắt đưa nhìn xa xăm. Từng ngón tay run lên bần bật, thô ráp, nghều ngào như những chân con nhện. Bao nhiêu năm nay, bà vẫn luôn giữ được nét mặt điềm tĩnh nhẹ nhàng như thế.

– Khoảng những năm ba mưoi thì phải, bà không nhó rõ lắm!

Bà nói rồi kéo khăn nhung màu đen thấm thấm những giọt nước mắt. Ngày đó bà mười hai còn chị Định mười bốn tuổi thì phải.

Bà vẫn còn nhớ như in hình ảnh của Định -Chị gái bà…..

–    Này, em ăn nốt củ khoai này đi, không tí bố về lại bắt làm rồi ngất ra thì sao?

Tý nhìn chị buồn bã hỏi:

–    Bố bán hết rồi hả chị? Em thấy nhà mình có còn gì nữa đâu.

Tý nhìn xung quanh noi gọi là nhà. Mà cô không chắc nó còn là nhà không nữa. Từ ngày mẹ Tý mất, chẳng còn ai có thể quản lý được bố nữa. Ngày xưa bố còn e mẹ, bây giờ thì chẳng còn ai để e. Từng đồ vật trong nhà, từ cái cày, cái cuốc, ông cũng bán, chỉ suốt ngày cò bạc.

– Chị bảo này, bố cứ cò bạc thế, hay chị em mình đi lên Bắc Giang chỗ chị cả lấy chồng

xem có việc gì làm thuê kiếm sống, chứ ở nhà thì chết đói cả lũ.

Đang nói chợt chị chuyển sang chuyện khác:

–    Khoai hôm nay ngọt không?

–    Ngọt lắm chị à!

–    Cho chị thử một miếng được không? -Định hỏi.

Tý bẻ đôi miếng khoai cong queo đầy xo, to bằng ngón chân cái. Nó cứng ngắc. Hai chị em nghiến ngấu cả vỏ trong sự thèm thuồng, khổ cực.

–    Thôi thì đến nước này cũng đành làm liều chị à! Mình đi tìm chi cả, chị nhé?

–    Ừ! Mai để bố không có nhà thì chúng ta sẽ trốn đi.

Men theo lối mòn quyện đầy mùi bụi đường và cả mùi đói rách khét lẹt vây kín lấy hai thân hình gầy gộc, khẳng khiu, hai chị em hướng về phía ga tàu hỏa. Chiếc áo màu nâu đất của Tý vá chằng vá đụp chẳng còn hở chỗ

nào. Còn Định thì cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Định nắm lấy tay em:

-Tý này, chúng ta cứ leo lên tàu rồi tính nhé, chị em mình không có tiền mua vé nên sẽ phải trốn đấy.

Tý nhìn chị: – Vâng ạ!

Tiếng còi tàu kéo liên hồi, đoàn tàu tiến chậm dần về phía nhà ga. Khi đoàn tàu vừa dừng, Định lôi tay em kéo đi. Chúng len lỏi giữa đám đông đang chen chúc, cúi gằm mặt xuống để tránh một sự soi mói. Tìm thấy một góc tối chất đầy hàng hóa, Định bảo em:

–    Mình ngồi ở đây nhé, chị nghĩ sẽ chẳng ai kiểm tra nơi ẩm thấp này đâu!

Vừa nói dứt lời thì một tiếng vọng ở đằng sau khiến hai đứa giật thót mình:

–    Này, các cháu sao ngồi đây? Vé đâu?

Định nhìn người đó, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ

hãi, mếu máo nói:

–    Chúng cháu… Chúng cháu… Dạ… Chúng cháu không có vé.

Đọc trước

Tác giả muốn dùng những lát cắt rời rạc từ những khoảng thời gian không khớp nhau để kể vệ một câu chuyện hoài cổ xa xăm của một người già….

Đây là câu chuyện của bà Trần Thị Tý.

Hôm nay khi bà vừa tròn chín mươi, độ tuổi gần đất xa trời, xưa nay hiếm, chứ chưa nói đến là còn minh mẫn được nữa. Nhưng với bà, thời gian dường không thể ảnh hưởng đến trí nhớ của bà được.

– Bà ơi bà có vui không?

-Vui lắm cháu ạ! Nhìn các con, các cháu được sống trong thời hoà bình, được ăn ngon mặc đẹp, được vui chơi thoả thích, được chụp ảnh, được xem tivi, được làm những điều mình thích, thế là bà vui lắm rồi – Bà khẽ cười – Khi trải qua bao nhiêu đớn đau, chúng ta mới hiểu được giá trị của cuộc sống ấm no, hoà bình là thế nào cháu ạ! Vì thế các cháu chịu khó học tập, để đóng góp công sức cho xã hội. Nhìn các cháu, bà nhớ lại thời của bà, thời mà hai chi em đói rách, dìu dắt nhau, ăn xin hết góc chợ này đến bến xe khác mà thấy cực thân.

Hai hàng nước mắt lã chã lăn trên đôi gò má nhăn nheo. Đã ở tuổi “Cổ lai hy”, nhưng bà vẫn minh mẫn yêu đời và luôn thưong yêu động viên con cháu.

Bà quết tí vôi vào lá trầu rồi cuộn tròn cho vào miệng nhai bỏm bẻm, ánh mắt đưa nhìn xa xăm. Từng ngón tay run lên bần bật, thô ráp, nghều ngào như những chân con nhện. Bao nhiêu năm nay, bà vẫn luôn giữ được nét mặt điềm tĩnh nhẹ nhàng như thế.

– Khoảng những năm ba mưoi thì phải, bà không nhó rõ lắm! Bà nói rồi kéo khăn nhung màu đen thấm thấm những giọt nước mắt. Ngày đó bà mười hai còn chị Định mười bốn tuổi thì phải.

Bà vẫn còn nhớ như in hình ảnh của Định
– Chị gái bà…..

– Này, em ăn nốt củ khoai này đi, không tí bố về lại bắt làm rồi ngất ra thì sao?

Tý nhìn chị buồn bã hỏi:

– Bố bán hết rồi hả chị? Em thấy nhà mình có còn gì nữa đâu.

Tý nhìn xung quanh noi gọi là nhà. Mà cô không chắc nó còn là nhà không nữa. Từ ngày mẹ Tý mất, chẳng còn ai có thể quản lý được bố nữa. Ngày xưa bố còn e mẹ, bây giờ thì chẳng còn ai để e. Từng đồ vật trong nhà, từ cái cày, cái cuốc, ông cũng bán, chỉ suốt ngày cò bạc.

– Chị bảo này, bố cứ cò bạc thế, hay chị em mình đi lên Bắc Giang chỗ chị cả lấy chồng xem có việc gì làm thuê kiếm sống, chứ ở nhà thì chết đói cả lũ.

Đang nói chợt chị chuyển sang chuyện khác:

– Khoai hôm nay ngọt không?

– Ngọt lắm chị à!

– Cho chị thử một miếng được không? -Định hỏi.

Tý bẻ đôi miếng khoai cong queo đầy xo, to bằng ngón chân cái. Nó cứng ngắc. Hai chị em nghiến ngấu cả vỏ trong sự thèm thuồng, khổ cực.

– Thôi thì đến nước này cũng đành làm liều chị à! Mình đi tìm chi cả, chị nhé?

– Ừ! Mai để bố không có nhà thì chúng ta sẽ trốn đi.

Men theo lối mòn quyện đầy mùi bụi đường và cả mùi đói rách khét lẹt vây kín lấy hai thân hình gầy gộc, khẳng khiu, hai chị em hướng về phía ga tàu hỏa. Chiếc áo màu nâu đất của Tý vá chằng vá đụp chẳng còn hở chỗ nào. Còn Định thì cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Định nắm lấy tay em:

– Tý này, chúng ta cứ leo lên tàu rồi tính nhé, chị em mình không có tiền mua vé nên sẽ phải trốn đấy.

Tý nhìn chị: – Vâng ạ!

Tiếng còi tàu kéo liên hồi, đoàn tàu tiến chậm dần về phía nhà ga. Khi đoàn tàu vừa dừng, Định lôi tay em kéo đi. Chúng len lỏi giữa đám đông đang chen chúc, cúi gằm mặt xuống để tránh một sự soi mói. Tìm thấy một góc tối chất đầy hàng hóa, Định bảo em:

– Mình ngồi ở đây nhé, chị nghĩ sẽ chẳng ai kiểm tra nơi ẩm thấp này đâu!

Vừa nói dứt lời thì một tiếng vọng ở đằng sau khiến hai đứa giật thót mình:

– Này, các cháu sao ngồi đây? Vé đâu?

Định nhìn người đó, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ

hãi, mếu máo nói:

– Chúng cháu… Chúng cháu… Dạ… Chúng cháu không có vé.

#đọc sách Yêu Như Kẻ Điên # truyện Yêu Như Kẻ Điên # đọc truyện Yêu Như Kẻ Điên # tác phẩm Yêu Như Kẻ Điên # ebook Yêu Như Kẻ Điên PDF/PRC/MOBI/EPUB # Đọc thử sách Yêu Như Kẻ Điên # Review sách Yêu Như Kẻ Điên #tiki #vinabook

Leave a Reply