Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn

Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn Bộ MẶT THẬT Của CHỨNG BỆNH TRÌ HOÃN:
Cụm từ “bệnh trì hoãn” trở nên thịnh hành trong mấy năm gần đây. Nhiều người thường lên mạng kêu ca những lời đại loại như: “Bệnh trì hoãn thật đáng ghét!”, “Sao mình lại lề mề như thế?”, “Ai cứu vớt căn bệnh trì hoãn của tôi với?”… Nhưng kêu xong thì thôi, đa số chẳng ai coi bệnh trì hoãn mà mình đang mắc là vấn đề to tát.

Đám thanh thiếu niên còn tìm đủ mọi cách để đẩy mình về gần với căn bệnh này. Dường như bây giờ không có chút bệnh tâm lý thờ ơ thì không được coi là thời thượng vậy. Dù công việc chưa hoàn thành hay vì lý do cá nhân dẫn đến thất bại, họ đều có thể thốt lên một câu: “Haiz, chi tại mình cứ lần nữa mãi”. Bệnh trì hoãn tự dưng trở thành cái cớ tốt nhất cho mọi sự thất bại.

Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn
Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn

Bệnh trì hoãn gần như trở thành căn bệnh phổ biến của chúng ta ở thời đại này. Nguyên nhân gây bệnh rất nhiều, không đơn giản chỉ là lười nhác như mọi người vẫn lầm tưởng. Những người mắc bệnh này bao gồm các công nhân viên chức mẫn cán ngày ngày phải tăng ca, những học sinh giỏi thành tích vô cùng Ưu tú đến những nhân vật thành công trong sự nghiệp và đại đa số những người bình thường khác nữa.

Hồ Tiểu Lãn là nhân vật điển hình trong số những người trì hoãn. Bình thường, anh ta cũng tự thừa nhận mình là kẻ trì hoãn trong công việc. Nhưng không ngờ chứng bệnh này đã nhiễm vào cuộc sống hằng ngày và gây ra những ảnh hưởng lớn đối với Hồ Tiểu Lãn.

Hằng ngày, Hồ Tiểu Lãn đi làm lúc 9h. Nhà cách công tỵ khá xa, nếu đi xe bus sẽ mất khoảng 1 tiếng còn ngồi tàu điện ngầm thì khoảng 40 phút. Vì muốn ngủ nướng thêm ít phút buổi sáng, anh ta đi tàu điện ngầm. Đa phần các công tỵ trong tòa nhà văn phòng của Tiểu Lãn đều vào làm lúc 9h nhưng chỉ có ba thang máy, điều này dẫn đến hiện thực khá bi thương là buổi sáng phải xếp hàng dài chờ. Thông thường, thời gian đợi thang máy là 10 phút cộng với thời gian ngồi tàu điện ngầm thì hết 50 phút, thêm khoảng 20 phút cho việc rửa mặt đánh răng, mặc quần áo và ra khỏi nhà. Cho dù Hồ Tiểu Lãn không ăn sáng cũng phải dậy đúng 7h50 mới đảm bảo không đi làm muộn. Nếu thêm 20 phút ăn sáng nữa thì 7h30 sáng Hồ Tiểu Lãn đã phải dậy rồi.

Thực lòng, Hồ Tiểu Lãn cũng biết điều đó, vì vậy đặt đồng hồ báo thức trong di động lần lượt là: 7h, 7h15 và 7h30. Khi đồng hồ đổ chuông lúc 7h, Hồ Tiểu Lãn nhìn và nghĩ: “Mới 7h thôi” rồi dứt khoát tắt đi; 7h15 chuông reo, anh ta lại nghĩ: “vẫn còn ngủ thêm được một lát”; chẳng bao lâu sau chuông reo tiếp, lúc này đã 7h30. Anh ta tắt chuông, nheo mắt nghĩ rằng: “không ăn sáng ở nhà nữa, trên đường đến công ty mua hai cái bánh bao, 5 phút là giải quyết xong, vẫn ngủ thêm được 15 phút”. Ha ha, Hồ Tiểu Lãn thấy mình thật quá thông minh, anh ta đặt chuông báo thức lùi lại 15 phút nữa rồi ngủ tiếp.

Thời gian nằm mộng bao giờ cũng trôi qua vô cùng nhanh, chớp mắt chuông lại reo. Hồ Tiểu Lãn mơ màng nhìn di động, lập tức quyết định bỏ qua thời gian ăn hai cái bánh bao để được ngủ thêm chút nữa. Anh ta lại nhắm mắt, cầm di động trong tay để tránh trường hợp ngủ quên. Một lúc sau, Hồ Tiểu Lãn mở mắt nhìn đồng hồ, 7h49 phút, “ừm, vẫn còn một phút…”. Anh ta nghĩ vẫn có thể lười biếng thêm một chút, đếm thầm trong đầu: “1, 2, 3, 4… đến sáu mươi giây mình sẽ dậy”. Nhưng đếm mãi đếm mãi, Hồ Tiểu Lãn ngủ mất. Chợt giật mình tỉnh giấc, anh ta quay sang nhìn đồng hồ, đã 8h17 rồi!

“Á á á, muộn rồi, muộn rồi!” Hồ Tiểu Lãn vội vàng nhảy bật khỏi giường, cuống cuồng đi tìm qụần áo.

“Á á, cái áo sơ mi hoa của mình để đâu rồi? Hôm qua vẫn còn nhìn thấy treo trong tủ, sao giờ lại không thấy đâu nữa?” Tủ quần áo vốn rất lộn xộn, nay lại bị lật tung lật tóe như gặp cướp lần hai. Còn chiếc áo sơ mi kia vẫn không hề xuất hiện trước mặt anh ta.

Một người mắc tật trì hoãn thành bệnh như vậy mà vẫn còn kén chọn? Đương nhiên không phải, tình hình thực tế là bây giờ ngoài chiếc áo sơ mi đó ra, Hồ Tiểu Lãn không còn chiếc áo sạch sẽ nào để mặc nữa. Bởi vì đã ba tuần rồi anh ta chưa giặt đồ. Anh ta luôn nghĩ tích thêm vài bộ giặt một thể nên rơi vào tình trạng cấp bách không còn gì mặc ngày hôm nay.
Sau một hồi chân tay bấn loạn, Hồ Tiểu Lãn cũng tìm được chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trong góc tủ. Chẳng buồn bận tâm, anh ta nhanh chóng mặc áo rồi lao xuống lầu. Lúc này, Hồ Tiểu Lãn liếc nhìn di động, đã 8h33 phút.

“Haiz, lại đến muộn rồi!”

Hồ Tiểu Lãn thở dài nhẩm tính, tháng này anh ta đã đi muộn ba lần mà công ty quy định những ai đi muộn từ ba lần trở lên sẽ bị trừ 100 tệ. Nếu bị trừ 100 tệ thì tiền taxi còn ít hơn. Nghĩ thế, anh ta lập tức đứng lại vẫy một chiếc taxi. Lên xe rồi, Hồ Tiểu Lãn luôn miệng giục lái xe lái nhanh. Nhưng buổi sáng đông đúc muốn đi nhanh cũng không được, đến tòa nhà văn phòng đã 8h57 phút.

Nhìn hàng người dài dằng dặc trước cửa thang máy, Hồ Tiểu Lãn nghiến răng nghiến lợi quyết định đi thang bộ. Công ty ở tầng 16, anh ta leo như chạy, trước khi mệt tới rã rời hai chân thì cũng đã bò được tới nơi. Lúc quẹt thẻ nhìn thời gian, vừa đúng 9h.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Tiểu Lãn bắt đầu kể lể cho anh bạn đồng nghiệp tên Kay về cảnh ngộ hôm nay của mình, tiện thể khoe khoang về sự nhanh trí khi quyết định leo thang bộ, cuối cùng quẹt thẻ vừa đúng giờ vào làm.

Kay lại thủng thẳng đáp một câu: “Trước 8h40 phút sáng đi thang máy không cần phải xếp hàng.”

Hồ Tiểu Lãn đột ngột im lặng.

Kay vốn chẳng bận tâm đến cảm nhận của Hò Tiểu Lãn, nói tiếp: “Nếu cậu dậy sớm một chút, cậu không chỉ có thể ăn sáng ở nhà mà còn có thể thong thả ngòi tàu điện ngầm đến công ty, đi thang máy lên thẳng văn phòng, lại còn nhàn nhã liệt kê được To-Do-List trước khi những người khác đến khiến công việc của một ngày có khởi đầu thuận lợi. Nói cách khác, dù cậu dậy muộn chỉ cần hằng ngày giặt quần áo sạch sẽ, sắp xếp tủ đồ định kỳ thì buổi sáng cậu cũng nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần mặc. Nếu có thể chuẩn bị đồ đi làm từ tối hôm trước, cho dù buổi sáng cậu dậy muộn mấy phút cũng sẽ không đi muộn, như thế tiết kiệm được tiền taxi. Bình thường chẳng phải cậu vẫn luôn miệng nói là muốn tiết kiệm tiền à? Từ nhà cậu đi taxi đến công ty cũng phải hơn 30 tệ ấy nhỉ?”
Nghe Kay nói, Hồ Tiểu Lãn ngẩn người không nghĩ mình
ỉted Material Xem Tiếp

#đọc sách Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn # truyện Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn # đọc truyện Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn # tác phẩm Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn # ebook Tuổi Trẻ Không Trì Hoãn PDF/PRC/MOBI/EPUB

Leave a Reply