Ngày ấy, một ngày hè đẹp trời và ấm áp. Thực ra ký ức của bản thân hoàn toàn có thể tô vẻ bóng bẩy thêm, cho nên có lẽ không hẳn là như vậy. Nhưng ít nhất hôm đó trời cũng không mưa, đối với Jae Lee thì như thế cũng đủ là một ngày đẹp trời rồi.

Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy

  • Trích đoạn Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy
  • Giới Thiệu Sách Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy

Trích đoạn Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy

Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy
Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy

Chương mở đầu: Năm 28 tuổi, đầu hè.

“Cô Jae Lee, sao cô lại đứng đây? Không ra ngoài à?”

“À, tôi cũng đang định đi ạ.”

Vào tất cả những ngày hè trời không mưa như thế, Jae Lee đều đứng bên cạnh cửa số như một chậu hoa đang phơi nắng. Giống hệt như ngày ấy, dường như chỉ cần quay đầu lại nhìn thì sẽ có ai đó hỏi một câu tương tự.

“Trời ơi, không biết chỗ giao lộ đang kẹt xe đến mức nào nữa? Ai mà lại thích cái thứ nhốn nháo ấy thế không biết?”

“Ôi chao, trưởng phòng à, nói thế là không được đâu. Là World Cup cơ mà.”

“Cái thứ ấy được tổ chức nhờ tiền của ai chứ? Chẳng phải từ tiền thuế của chúng ta à?”

Trước lời phàn nàn quen thuộc của trưởng phòng, Young Mi vừa làm điệu bộ chán ghét vừa nhăn mặt nhìn sang Jae Lee. Rõ ràng là nếu cô còn đứng ở đây thì trưởng phòng cũng sẽ nhắc lại chuyện này với cô mất. “Tôi sẽ đi xem sao ạ. Đưa mẫu vải mới cho họ xong tiện thể tôi sẽ ghé qua thăm nhà máy luôn.”

“Ừ. Đến đấy nhớ ăn nói kheo khéo một chút. Nếu người ở đó có làm gì không phải phép thì cũng cứ lờ đi nhé, hiểu chưa?”

“Vâng.”

Chuyện này chẳng vui vẻ gì nhưng cô vẫn gật mạnh đầu. Cô đã nhấn mạnh rằng mọi việc sẽ ổn thỏa rồi mà trưởng phòng Kim còn dặn dò thêm vài lần nữa.

Hòa nhập với bầu không khi chung, cười thật nhiều, giả vờ không biết gì.

Muốn tồn tại trong xã hội này thì phải biết nhẫn nhịn những việc tưởng chừng không thể. Bình thường những người khác sẽ kín đáo tỏ vẻ khó chịu, nhưng hôm nay cô cứ thể mở cửa bước ra mà không tỏ thái độ gì.

“Oa.”

Cô không rõ tự lúc nào trời đã nóng đến thế. Cái nóng này là dấu hiệu của mùa hè, hay đấy là do tâm trạng hồi hộp mong chờ World Cup 2002 đang đến gần. Hoặc có lẽ vốn dĩ vào mùa này trời đã luôn nóng như thế rồi.

“Hướng này hiện tại không lưu thông được. Xin hãy quay lại.”

Một viên cảnh sát đứng chắn trước mặt Jae Lee khi cô đứng bên đường chờ đèn giao thông đổi màu. Vài người bực bội ra mặt, có người dường như không muốn phí thời gian vô ích liền đi đường khác. Còn Jae Lee đứng im một lúc, nhìn chằm chằm về phía trước tựa như đang ngắm cảnh.

“Chỗ này đang được bố trí để phục vụ cho lễ khai mạc World Cup. Phải 30 phút nữa mới xong.”

Viên cảnh sát vừa nhìn quanh vừa nói. Cô không mong chờ câu trả lời này. Quả nhiên là vậy, sự kiện lớn đến thế cơ mà. Dù vậy cô vẫn đứng tại chỗ. Tuy không cần gấp gáp nhưng cũng không thế thong thả được, cô chẳng thể hiểu nổi mình nữa. Sự kiện này chẳng liên quan gì đến bản thân cô, nhưng có lẽ sự phấn khích của những người khác đã lan tỏa vào không khi, lây sang cho cả cô.

Giới Thiệu Sách Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy

“Đôi lúc, anh khao khát đến điên cuồng một lần được quay trở lại những năm tháng ấy, những năm tháng chúng ta gần cạnh bên nhau, anh sẽ nói với em rằng anh đã thương lắm, ngay từ giây phút đầu…”

Je Hee, anh chàng lớp trưởng điển trai năm nào mang theo thứ tình cảm đẹp đẽ của những tháng năm học trò đến tận 10 năm trời đằng đẵng. 10 năm trời ôm những giấc mộng dở dang về một cô nàng lớp phó Jae Lee xinh đẹp, học giỏi. 10 năm trời nuôi trong mình bao mộng tưởng và cả những nuối tiếc. Chân thành đó, kể hết làm sao?

Và rồi, định mệnh đã để cho họ gặp lại nhau. Tình cờ như cái cách trái tim cậu bé lớp trường năm nào rung động vì cô nàng lớp phó luôn đối đầu, khó chịu với mình.

Tình yêu luôn là một câu chuyện khó đoán định. Ai bên ai, không chỉ vì sự cố gắng, sự yêu thích của bản thân, vì lòng người mà quyết định được. Đôi lúc, tất cả đều phải nhờ vào duyên số, vào ông trời.

Nhưng đường chỉ tay nằm trong lòng bàn tay, nếu ta không thể tự quyết định thì cũng có thể dùng sự chân thành và kiên định của mình để thay đổi.

10 năm, một tình yêu, một con người, có lẽ là quá đủ để cảm hóa cuộc đời, cảm hóa định mệnh.

“Chúng ta đã may mắn được gặp lại nhau, nhưng anh biết phải làm sao để nói hết tâm tư này?”

Liệu trong cơ hội cuối cùng này, Je Hee có thể thổ lộ hết mọi tình cảm chất chứa trong lòng cùng người con gái mà anh thương thầm suốt bao nhiêu năm? Chuyện tình cảm có suôn sẻ như những gì anh thường nghĩ? Những sóng gió, hờn ghen và cả đố kị, nhưng rồi tình yêu sẽ vượt lên tất cả. Có chắc là như vậy?

Cùng đón đọc Tôi của mùa hè năm ấy – cuốn sách dịu ngọt như cơn mưa mát lành giữa ngày hè oi ả.

Tuổi trẻ là những năm tháng ướt mưa, nhưng ai cũng luôn muốn quay trở lại là mình những năm tháng ấy để nói nốt những việc chưa kịp nói, làm nốt những việc chưa kịp làm!

Mời bạn đón đọc.

Tôi Của Mùa Hè Năm Ấy – Choi Soo Huyn
Bạn có thể đánh giá bài viết

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here