Sống Lần Thứ 2

Em thấy căn nhà ồn ào từ đêm qua, kể từ lúc em về Trong giấc mơ nặng nhọc.

Em thấy mình là gió

Lặng lẽ nhưng vẫn có thể nói được thật nhiều những

lời yêu thương

Với mẹ, với chị Với cả người dưng…

Em thấy mình là mưa

Chạy tới những cánh đồng nứt nẻ chân chim

Ồ đó có cả bồn cây của em

Chỉ nở hoa duy nhất một lần rồi… chết lụi.

Em thấy mình là chim Vút lên trời cao Hát cả những bản tình ca Còn dang dở.

Em muốn trong giấc mơ cuối cùng Em có thể làm tất cả Bởi vì…

Em biết mình không thể cô’gắng hơn được nữa.

Tạm biệt mẹ cùng một lời xin lỗi.

Em đã lấy của mẹ quá nhiều nước mắt Chữ hiếu không tròn

Dẫu cuộc đời của mẹ không chỉ khóc vì em.

Tạm biệt cuộc đời đã chào đón và yêu thương em suốt những năm qua

Tạm biệt bè bạn, người thân yêu đã cho em bao nhiêu kỷ niệm

Tạm biệt vì đã đến lúc em về với thế giới của những thiên thần

Ở nơi đó lại củng có thương yêu và sự bình an dành cho em

Hãy sông thay cho cả phần của em nữa nhé, những người ở lại

Mình đang học sống mỗi ngày. Mình được dạy dỗ đê yêu thương, kính trọng cha mẹ suốt cuộc đời. Để rồi lại tiếp tục học đê yêu thương những đứa trẻ của mình, người đàn ông của mình và những con người gần gũi khác mà mình có được từ các mối quan hệ hạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm láng gỉễng…

Cuộc sông không đẹp như cổ tích. Nhưng những điểu tưởng như không có thật vẫn diễn ra hàng ngày. Đơn giản chỉ là con người có tạo ra hoặc để ý đến nó không thôi. Cuộc sống mang đến cho con người khả năng yêu thương vô điều kiện, yêu thương cả những người không phải máu mủ, ruột già của mình. Ba mẹ của mình trước khỉ yêu mêh nhau, cùng vượt qua biết bao gian khổ trong đời cũng từng là người xa lạ đấy thôi.

Sao mãi tận bây giờ mình mới nhận ra điểu đó?

Thường thì cảm giác hoặc suy nghĩ trước những tình cảnh khó khăn “không thể làm gì hơn được nữa” nghe thật tuyệt vọng và thương cảm. Có lẽ điều đó không đáng trách, trách là biết có việc vẫn có thể làm “được nữa”, có thể làm tốt hơn thì mình lại không chọn.

Như thế, dù ngay cả khi không thể làm gì hơn được nữa, con người vẫn không bị dồn vào đường cùng, vẫn có sự lựa chọn và sự lựa chọn vẫn là một cách làm chứ không phải là “không thể”

Nhật ký tình yêu

Ngày 17/10/2012 – Hà Nội, Việt Nam

Đến viện K vào lúc 8:30 am, đi gửi xe ở bãi xe bệnh viện mà không gửi được. Chỗ nào củng xua, cũng đuổi như đuổi tà ma. Phóng xe sang viện c, lòng vòng cỡ 30 phút, chỗ nào cũng nhìn thấy cái bảng: HÊT CHỖ.

Kiểu này chắc không gửi được xe mà vào khám mất. Chợt nhớ ra cái nhà xe ở trong tháp Hà Nội. Cuối cùng thì củng gửi được xe và đi bộ vào Phòng khám tự nguyện – phất hiện sớm ung bướu lúc 9:30, đứng xếp hàng, mua sổ, đóng lệ phí khám, xỉn sô’thứ tự gặp bác sĩ. Chờ rồi cũng đến lượt sô’32. Đi qua một lối nhỏ đủ cho hai người thân hình gầy và nhỏ đi vừa, béo một chút là chỉ đi được một người, vào phòng khám sô’2 gặp bác sĩ chuyên khoa.

Vào đến phòng là phải vội vội vàng vàng cởi đồ, trình bày ngắn gọn tại sao lại đi khám. Bác sĩ nhanh chóng chỉ định siêu âm và sinh thiết khối u.

#đọc sách Sống Lần Thứ 2 # truyện Sống Lần Thứ 2 # đọc truyện Sống Lần Thứ 2 # tác phẩm Sống Lần Thứ 2# ebook Sống Lần Thứ 2 PDF/PRC/MOBI/EPUB # Đọc thử sách Sống Lần Thứ 2 # Review sách Sống Lần Thứ 2 #tiki #vinabook

Leave a Comment

Your email address will not be published.