Sách Người Đàn Bà Vô Gia Cư

Chiếc áo gió dày cộp. Kinga chợt nhớ, tại sao nàng lại chiếm được chiếc áo này: thoạt tiên nàng đã phải đánh lộn với Smutaska để giành lấy chiếc áo, còn sau đó nàng nguyền rủa kẻ đã hiến tặng chiếc áo – cầu cho quỷ tha ma bắt hắn đi – kẻ đã nhét vào thùng từ thiện PCK(1) cái của nự vấy đầy cứt thối này. Sau đó Smutarska đã chế nhạo Kinga ngay trước mặt nàng, khi nàng vừa mếu máo vừa giặt chiếc áo tại vòi phun nước cạnh Cung Văn hóa.

Chiếc áo ngu xuẩn này đã trở thành biểu tượng của cả cuộc đời nàng – một cuộc đời nom bề ngoài có vẻ tươm tất và đáng ghen tỵ, nhưng thực ra hoàn toàn nhơ bẩn. Đã đến lúc phải chấm dứt cái sự phô bày này. Nàng thò tay vào túi, sờ vào gói nhỏ và mỉm cười với chính mình. Các nữ bác sĩ bệnh viện tâm thần đã cung cấp rất hào phóng thuốc hướng tâm thần^2^ cho các bệnh nhân. Hào phóng đến nỗi hầu như bệnh nhân nào cũng tích cóp được một lượng thuốc dự phòng cho cái giờ “đen tối”. Thoạt tiên Kinga chê cười các cô bạn khi họ bí mật khoe với nhau, đã dành dụm được bao nhiêu và cất giấu ở đâu chỗ thuốc làm phúc này, để cho nhân viên bệnh viện không phát hiện ra được, nhưng rồi sau đó… chính nàng cũng bắt đầu ăn bớt mỗi khi được phát thuốc. Và Kinga đã tích cóp được hai mươi viên thuốc rồi.

Đêm nay nàng sẽ có thuốc ở trong người, nếu họ tìm thấy nàng.

Nàng mở chiếc túi thủy thủ mà nàng luôn luôn giữ khư khư – nàng đựng trong đó toàn bộ tài sản của mình, hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – nàng thò tay vào túi, sâu đến tận vai, và đây rồi!, chiến lợi phẩm của những ngày vừa qua: một chai rượu. Sẽ có liên hoan. Cuộc liên hoan cuối cùng trong đời Kinga Krol.

Trong ánh sáng yếu ớt của đèn đường, khó khăn lắm mới lọt vào được góc nhà chứa rác, nàng với tay cầm chiếc thùng các tông giấy loại – lần đầu tiên đống báo không làm Kinga phấn khích, nàng không đắn đo, người ta sẽ mua với giá bao nhiêu và chỗ tiền bán báo này nàng sẽ đem mua thứ gì – nàng lật ngửa chiếc thùng các tông để làm chiếc bàn con lịch sự, trải lên đó cuốn tạp chí màu, và thế là nàng có cả khăn trải bàn nữa rồi!, tiếp nữa nàng lôi ra khỏi túi chiếc ly uống rượu. Một tuyệt tác! Đếm nay nàng sẽ uống rượu bằng chiếc ly pha lê này! Nếu có kẻ nào đó trong đám vô gia cư nhìn thấy nàng… thì sẽ bảo rằng, chắc nàng sẽ chết sau chầu rượu đêm nay. Nhưng sớm mai là nàng chẳng còn sống nữa rồi, cho nên nàng coi thường cả lỵ rượu lẫn lũ người vô gia cư.

Càng lúc trời càng lạnh hơn. Nhưng vẫn chưa đủ độ… Đã lạnh thấu xương! Và vấn để là ở đó! Nếu thuốc cùng với rượu không giết nổi nàng thì giá lạnh sẽ làm nốt phần còn lại. Miễn là nàng say bí tỉ và ngủ thiếp đi.

Nàng vặn nắp chai, bằng những ngón tay khẳng khiu, rót đầy ly rượu và cười khúc khích như một con ma, nàng nâng ly lên miệng. Stop! Phải chúc rượu cái đã!

– Chúc… – Cái tên mà Kinga phải nói ra cứ mắc ở trong miệng. Họng nàng thít chặt khiến nàng khó thở.

Kinga ngồi một lát, cảm nhận những giọt nước mắt nóng bỏng đang lăn trên hai gò má, nàng dùng bàn tay đi găng không ngón lau nước mắt, nghiêng ly rượu uống cạn một hơi, rồi nói với chính mình:

– Quỷ tha ma bắt nhà ngươi đi, Kinga Krol. Nhà ngươi sẽ bị nấu trong vạc dầu dưới địa ngục vi những gì nhà ngươi đã làm.

Nàng dốc xuống “mặt bàn” những viên thuốc trắng và uống hết viên nọ đến viên kia, hoàn toàn ý thức rằng mình đang tuôn ra những lời nguyền rủa, mình đang nốc rượu.

Không khí ấm dần lên. Nhà chứa rác mất dần sự xa lạ, trở thành một nơi đẹp, yẻn tĩnh và ấm cúng… Chiếc bàn cùng với những viên thuốc trắng bắt đầu lùi xa. Nàng ôm đầu. Vẫn chưa đến lúc! Còn quá sớm! Nàng uống quá ít thuốc và quá ít rượu! Sớm mai thức giấc, nàng nôn thốc nôn tháo và sẽ chẳng bị làm sao cả! Lại một cuộc “tự tử không thành”! Mà lẽ ra nàng đã phải kết liễu đời mình một cách thành công!

Nàng với tay lấy tiếp những viên thuốc khác, nhưng “chiếc bàn” đã biến mất.

– Tập trung vào, đồ ngu, – nàng nói giọng lè nhè, nâng chẩi rượu đặt vào miệng. – Ta căm thù nhà ngươi…

Nàng lại cố nhón mấy viên thuốc trắng. Không ăn nhằm gì. Nàng lại khóc. Thống thiết, như đứa trẻ ngu ngơ. Như để mỉa mai, đầu óc nàng trở nên sắc như dao cạo, nhưng cơ thể nàng không chịu vâng lời.

– Nhà ngươi phải tự giết mình cơ mà! Nhà ngươi phải!!! Nếu hôm nay nhà ngươi thất bại… hôm nay nhà ngươi mà phung phí chỗ thuốc này… Thì nhà ngươi sẽ kiếm đâu ra thuốc mới nữa nào?

Nàng gục mặt vào chiếc hộp và bất thình linh những viên thuốc trắng xuất hiện ngay sát mặt, trong tầm lưỡi của nàng. Ha! Thắng lợi rồi! Nàng liếm liền mấy viên thuốc, đang định nuốt thì… nghe thấy tiếng rên ri, khe khẽ, những âm thanh rên rỉ rất não nùng bảo rằng, người nàng đã cứng đờ cùng với chiếc lưỡi thè ra và những viên thuốc dính trên đó.

Đặt mua sách sớm tại Tiki.vn tại đây

 

Leave a Reply