Những Bài Học Ngoài Trang Sách

Người ta nói, càng đi xa ta càng hiểu giá trị của gia đình.

Mình thấy đúc kết đó thật đúng. Có những điều khi còn ở nhà thấy quá đỗi bình thường, như bữa cơm mẹ nấu, như quần áo đã giặt rồi và gấp bỏ vào trong tủ, như một buổi cả nhà cùng nhau đi xem phim, dạo chơi… Vậy mà khi xa nhà, mới thấy chúng có “sức mạnh” đến nhường nào.

Bởi lúc còn bên gia đình, hầu hết mỗi người con đều vô tư đón nhận sự chăm lo của ông bà, cha mẹ mà không nhìn thấy những điều ẩn giấu phía sau.

Không biết rằng, phía sau nụ cười và câu hỏi: “Hôm nay con học có vui không?” là một ngày làm việc vất vả bươn chải của bố, là mẹ phải lao vội từ cơ quan đến trường đón con, là bao nhiêu mệt nhọc.

Không biết rằng, phía sau câu nói: “Cháu cứ đi chơi đi, ông bà ở nhà có buồn gì đâu” là nỗi lo đau đáu của ông bà. Đường xe đông đúc ồn ào thế, liệu cháu mình có được an toàn.

Không biết rằng, dù là ông bà, bố mẹ thì họ cũng chỉ là những người bình thường với muôn vàn nỗi lo âu, toan tính chất chồng…

Vì lẽ đó, trong những bài viết của mình về những người thân yêu trong gia đình, mình sẽ cố gắng khắc họa chân dung của mỗi người dưới góc nhìn giản dị và ấm áp. Ở đó là tổng hợp những suy nghĩ và cảm nhận của mình. Mình coi cuộc đời của mỗi người là một trang sách mở. Mình giở mỗi trang sách và “đọc” để thu nhận về mình những yêu thương, những chia sẻ, đồng cảm chân thành.

Khi mình viết những dòng này, nơi mình ở đang là mùa đông lạnh giá. Phố xá lấp lánh trong ánh đèn chào đón Giáng sinh.

Mình đã trải qua ba mùa Giáng sinh ở nước Mỹ xa xôi. Nhưng dẫu được đắm mình trong ánh sáng những ngọn đèn lung linh huyền ảo giữa thành phố New York hoa lệ thì trái tim mình cũng không thể rung động bằng ánh lửa bập bùng từ bếp mẹ chiều cuối năm, từ hoa đào mong manh, từ gió xuân thì thầm mơn man…

Ký ức về những rung động bình dị nơi quê nhà ấy khắc dấu trong lòng mình. Đơn giản vì mình vẫn cảm nhận rất rõ “những bài học ấm áp” từ những người thân yêu trong gia đình.

Nên trong tim mình, gia đình mãi tròn đầy…

– Đỗ Nhật Nam – 

Đọc sách

Người ta nói, càng đi xa ta càng hiểu giá trị của gia đình.

Mình thày đúc kết đó thật đúng. Có những điều khi còn ở nhà thâỳ quá đỗi bình thường, như bữa cơm mẹ nấu, như quần áo đã giặt rồi và gấp bỏ vào trong tủ, như một buổi cả nhà cùng nhau đi xem phim, dạo chơi… Vậy mà khi xa nhà, mới thấy chúng có “sức mạnh’’ đến nhường nào.

Bởi lúc còn bên gia đình, hầu hết mỗi người con đều vô tư đón nhận sự chăm lo của ông bà, cha mẹ mà không nhìn thây những điều ẩn giấu phía sau.

Không biết rằng, phía sau nụ cười và câu hỏi: “Hôm nay con học có vui không?” là một ngày làm việc vất vả bươn chải của bô, là mẹ phải lao vội từ cơ quan đến trường đón con, là bao nhiêu mệt nhọc.

Không biết rằng, phía sau câu nói: “Cháu cứ đi chơi đi, ông bà ở nhà có buồn gì đâu” là nỗi lo đau đáu của ông bà. Đường xe đông đúc ồn ào thế, liệu cháu mình có được an toàn.

Không biết rằng, dù là ông bà, bô mẹ thì họ củng chỉ là những người bình thường với muôn vàn nỗi lo âu, toan tính chất chồng…

Vỉ lẽ đó, trong những bài viết của mình về những người thân yệu trong gia đình, mình sẽ cô’gắng khắc họa chân dung của mỗi người dưới góc nhìn giản dị và ấm áp. 0 đó là tổng hợp những suy nghĩ và cảm nhận của mình. Mình coi cuộc đời của mỗi người là một trang sách mở. Mình giở mỗi trang sách và “đọc” để thu nhận về mình những yêu thương, những chia sẻ, đồng cảm chân thành.

Khi mình viết những dòng này, nơi mình ở đang là mùa đông lạnh giá. Phô’xá lấp lánh trong ánh đèn chào đón Giáng sinh.

Mình đã trải qua ba mùa Giáng sinh ở nước Mỹ xa xôi. Nhưng dẫu được đắm mình trong ánh sáng những ngọn đèn lung linh huyền ảo giữa thành phô’New York hoa lệ thì trái tim mình cũng không thể rung động bằng ánh lửa bập bùng từ bếp mẹ chiều cuối năm, từ hoa đào mong manh, từ gió xuân thì thầm mơn man…

Ký ức vê những rung động bình dị nơi quê nhà ấy khắc dấu trong lòng mình. Đơn giản vì mình vẫn cảm nhận rất rõ “những bài học ấm áp” từ những người thân yêu trong gia đình.

Nên trong tim mình, gia đình mãi tròn đầy…

Như một bài thơ ngọt ngào

Khi mình qua tuổi ấu thơ thì cả ông nội và bà nội đều đã rất già. Chính vì thế, mình không có nhiều kỉ niệm về việc được chơi cùng với ông bà. Đọc sách báo thấy người ta thường miêu tả cảnh ông bà cõng cháu đi chơi, bắt cho cháu con chuồn chuồn, dạy cháu tập bơi, mình thường ngạc nhiên lắm: “0, sao ông bà lại có thể làm được nhiều việc đến vậy.”

Mấy năm trước khi mình sang Mỹ du học, bố mẹ đón hẳn ông bà lên ở với nhà mình. Hàng ngày ông bà thường chỉ ngồi một chỗ. Vì ông bà yếu lắm rồi.

Thế nhưng ông bà mình cực kỳ vui tính. Mỗi lần gặp mình là hôn hít, trò chuyện rất chi là rôm rả. Nhất là ông nội mình. Ông hiền lành và yêu thương bà nội cũng như con cháu hết lòng. Mình ấn tượng nhất ở ông là mái tóc bạc như cưóc. Lúc nào mình cũng muốn ngắm nhìn ông vối mái tóc bạc trắng cùng nụ cười hiển ơi là hiền. Màu trăng gơi điểu gì đó thanh thản, nhẹ nhõm,

rất khó diễn tả thành lời. Như cảm giác bắt gặp vị tiên ông trong truyện cổ tích vậy.

Mỗi lần nhìn thấy mình, ông hay hỏi: “Nam đấy hả cháu? Cháu ăn cơm chưa?” Chắc tại ông thấy mình béo nên có nhu cầu ăn uống nhiều, thành thử gặp lúc sáng sốm hay trước giò đi ngủ, ông đều hỏi đúng câu đó.

Hồi còn ở Việt Nam, những buổi tối mùa đông, mẹ Điệp thường hay làm lẩu. Mình thích những bữa tối đó vô cùng vì mình yêu cái không khí cả gia đình sum vầy. Ông bà, con cháu ngồi quây quần quanh chiếc bếp đang bốc hơi ấm sực. Ây cũng là những giò phút hiếm hoi cả nhà được ngồi ăn cùng ông bà vì thông thường ông bà sẽ ăn cơm trước.

Bô’ sẽ kéo chiếc ghế cao ra rồi nhẹ nhàng đỡ ông ngồi vào đấy để khi ăn xong ông có thể tự đứng dậy. Ông bị suy tim nặng nên mọi vận động của ông, bô’ mẹ đều cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ.

Ông thích lẩu lắm vì bữa đó ông sẽ ăn được nhiều rau. Bình thường ông ít chịu ăn rau. Vậy mà bữa lẩu nào ông cũng tấm tắc khen “rau ngon lắm, rau ngon lắm các con à”. Nói đoạn, ông cúi xuống gắp miếng này cho bà, gắp miếng kia cho bô’. Nét mặt hân hoan. Khi ấy, mình thường lẩn mẩn nghĩ, đôi vối người già, món lẩu có lẽ là món ăn ngon nhất trên đời. Vì nhờ có lẩu ông bà được nhấm nháp cái không khí ấm áp của sự đoàn viên gia đình.

Mời bạn đón đọc.

#đọc sách Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) # truyện Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) # đọc truyện Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) # tác phẩm Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) # ebook Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) PDF/PRC/MOBI/EPUB # Đọc thử sách Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) # Review sách Những Bài Học Ngoài Trang Sách (Bìa Cứng) #tiki #vinabook

Mua Sách

Leave a Reply