Đọc thử chia Tay Không Phải Tận Thế

Đọc thử chia Tay Không Phải Tận Thế : Câu chuyện về tình duyên và thời thơ ấu của tôi thật sự rất đau buồn, nhung tôi vẫn kể ra đây để bạn tin rằng nếu tôi làm được, bạn cũng sẽ làm được. Giờ đây, tôi sống một cuộc sống không chĩ thành công mà còn ngập tràn vui sướng. Tôi khỏe mạnh, hạnh phúc và mạnh mẽ. Những lời khuyên mà tôi đưa ra ở các trang sau đều là những điều tôi đã thực hiện. Tôi biết thực hành rất khó, nhưng hãy tin tôi, việc ấy sẽ rất xứng đáng.

Đã lâu rồi, đòi sống vợ chồng tôi không hạnh phúc. Những trận cãi vã đã thành quá sức chịu đựng, và tôi biết chắc chồng mình không còn chung thủy. Dù suốt bao năm qua, tôi đã quen cam chịu những lời chỉ trích của chồng, nhưng vào ngày tôi đột ngột mất việc vì công ty phá sản, mọi chuyện lại càng tệ hơn.

Ban ngày, tôi soạn hồ sơ xin việc, rồi nộp cho các công ty phù hợp. Nhưng mỗi tối bưóc chân về nhà, chồng tôi đều đòi hỏi nhà cửa phải sạch sẽ, bữa tối phải sẵn sàng vì cho rằng tôi “ở nhà cả ngày chẳng làm gì.” Không buồn cãi lý vói anh, mấy ngày

sau, tôi đành gác chuyện tìm việc qua một bên để lo nấu nướng và lau dọn. Lần này, anh lại ca cẩm về mấy món “đạm bạc” tôi nấu và mó quần áo bẩn chưa được giặt sạch của anh. Ngày kế tiếp, tôi giặt giũ và chuẩn bị bữa ăn thật thịnh soạn, nhưng anh lại cằn nhằn tôi không chủ động tìm việc. Thế là sau khi đi phỏng vấn tìm việc, tôi về nhà lau sàn bóng loáng. Sàn nhà khô, tôi đón các con tan trường và mua món khoái khẩu mang về cho chồng. Tôi tin chắc mình đã ghi điểm tuyệt đối trong khoản “đàn bà xây tổ ấm.”

Vậy mà anh vẫn không hài lòng về tôi. Tối đó, anh đi làm về và chỉ ra trên sàn còn dính vài vết bẩn rồi nói rằng tôi cố tình làm thế. Tôi nói vói anh rằng tôi không cố ý. Mỗi lần vợ chồng “com không lành canh không ngọt” thì anh lại đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Tôi không chịu nổi cảnh anh cứ trách móc mình vì những chuyện nhỏ nhặt. Tôi không muốn sống chung một mái nhà cùng anh nữa. Tôi bảo anh rằng chúng ta hãy chia tay đi, và hôm sau, anh bỏ đi.

Trong vài ngày sau đó, anh không gọi điện thoại cũng không về nhà. Tôi mất ăn mất ngủ. Tôi bất an, tuyệt vọng và suy nghĩ về anh đến độ ám ảnh. Thay vì tập trung vào cuộc chiến hiện tại giữa đôi bên, thì tôi cố khơi dậy những thời khắc đẹp đẽ trong mối quan hệ vợ chồng. Tôi tìm cách liên lạc lại với anh để vợ chồng cùng nói chuyện nhưng anh không trả lòi bất cứ tin nhắn nào của tôi.

Buổi chiều nọ, anh bất ngờ đẩy cửa vào nhà, tìm vài món đồ, hỏi thăm bọn nhỏ, rồi bỏ đi. Tôi chạy theo, ôm lấy anh, nài nỉ anh đừng đi nữa. Anh xô mạnh tôi rồi bưóc ra khỏi nhà. Ngồi trên bậc cầu thang, tôi chỉ còn biết tủi thân mà khóc. Cuộc đời tôi thế là chấm hết nếu không có cách nào níu kéo anh trở lại.

Sáng hôm sau, tôi quyết tâm dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, tìm việc và nấu một bữa tối thịnh soạn. Tôi sẽ kéo anh trở về bên tôi

bằng cách làm mẹ hiền vợ đảm và giỏi kiếm tiền. Tôi bật dậy khỏi giường. Hôm nay sẽ là ngày tôi làm lại cuộc đời và giành lại chồng mình.

Tôi cho bọn nhóc ăn, đưa con đến trường, rồi về nhà dọn dẹp. Đâu đâu cũng đã sạch sẽ tinh tưom, nhưng tôi muốn làm sao cho mọi thứ sáng loáng mói được. Rửa chén đĩa ăn sáng của các con xong, tôi lau dọn nhà bếp. cầm miếng bọt biển tới quầy bếp, tôi nhận ra rằng nó đã quá sạch rồi nhưng tôi vẫn tiếp tục lau chùi. Bỗng nhiên, nước mắt tôi lăn dài trên má. Ý nghĩ không biết mình là ai, chẳng biết mình muốn gì đè nặng lên tôi. Tôi đang chà đi chà lại quầy bếp sạch bóng, không phải vì nó cần được lau chùi, mà vì tôi đang tìm sự bằng lòng từ một người chua bao giờ thật sự hài lòng về tôi.

Tôi thích gì? Tôi nghĩ gì? Từ khi nào mà tôi không còn nêu lên ỷ kiến nữa?

Bỗng dưng, ký ức đưa tôi quay về thuở ấu tho với những cơn ác mộng ám ảnh hàng đêm. Là con nuôi, tôi thường mơ thấy những sinh vật mặc đồ đen hiểm độc cứ cố kéo tôi ra khỏi giường. Bố nuôi của tôi nghiện rượu, và mỗi khi mẹ tôi ngửi thấy mùi cồn trên người bố, mẹ sẽ nổi giận. Nếu bố làm ngơ cơn giận của mẹ, mẹ sẽ dọa nhảy sông tự tử. Tôi lắng nghe đầy vẻ kinh hoàng khi mẹ nuôi, người duy nhất che chỏ cho tôi, quả quyết rằng mẹ sẽ quyên sinh. Mà dù cho không có lời hăm dọa tự tử đáng sợ nào, thì cuộc cãi vã cũng kéo dài hàng giờ đồng hồ cho đến khi bố rời khỏi nhà. Sau đó, mẹ trút cơn thịnh nộ lên chúng tôi.

Ảnh hưỏng từ bố mẹ và những kinh nghiệm đầu đời sớm lộ rõ qua việc tôi thường phải lòng những cậu trai hoặc là giống người mẹ cộc cằn hoặc là giống người bố thờ ơ. Năm 18 tuổi, tôi quen một gã suýt giết tôi trong cơn say xỉn. Cuối cùng, tôi thoát ra được và vĩnh viễn tránh xa hắn.

Không lâu sau, tôi gặp lại một anh bạn, nguời mà sau này trở thành người chồng đầu tiên của tôi; chính là người luôn “vạch lá tìm sâu” trong bất cứ việc gì tôi làm và khiến tôi khổ sở lúc này.

* * *

Mớ suy nghĩ, cảm xúc, ký ức khủng khiếp và những việc dở dang đã lấp đầy cảm giác trống rỗng trong tôi. Tôi gọi cho bác sĩ trị liệu và lắp bắp kể về nỗi tuyệt vọng của mình qua điện thoại. Dù còn vài tuần nữa mói đến lịch hẹn, nhưng cô vẫn bảo tôi đến gặp cô ngay ngày mai.

 

Leave a Reply