Con Cá Trên Cây – Lynda Mullaly Hunt

Lúc nào cũng thế. Hiển nhiên như mặt đất dưới chân tôi vậy.

“Nào, Ally? Bây giờ em có định viết hay không?” Cô Hall hỏi.

Nếu cô khó tính hơn, có khi mọi chuyện lại dễ dàng hơn nhiều.

“Thôi nào.” cô nói tiếp. “Cô biết em làm được mà.”

Con cá trên cây
Con cá trên cây

“Nếu em nói với cô rằng em sẽ trèo cây bằng răng thì cô có nghĩ là em sẽ làm được không ạ?”

Oliver bò ra bàn cười lăn lộn.

Shay rên rỉ: “Ally, tại sao mày không thể cư xử bình thường được dù chỉ một lần hả?”

Gây tôi đang nóng dần lên.

Tôi không thể hiểu nổi. Trước giờ cô Hall luôn coi như tôi không có mặt trong lớp. Chắc hẳn vì sắp có giáo viên mới, mà lớp học thì không thể vô duyên vô có thiếu một học sinh được nên cô mới ép tôi tới mức này.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bụng bầu của cô. “Vậy cô đã quyết định sẽ đặt tên em bé là gì chưa ạ?” tôi hỏi. Tuần trước, cô đã nói chuyện cùng cả lớp về đứa bé hết nửa tiết Xã hội học.

“Thôi nào, Ally. Không câu giờ nữa.”

Tôi không đáp lại.

“Cô không đùa đâu.” cô nói, và tôi biết cô đang hoàn toàn nghiêm túc.

Trong đầu tôi hiện ra cảnh cô Hall cầm gậy và đang kẻ lên mặt đất một đường thẳng giữa tôi và cô, dưới bầu trời xanh ngắt. Cô khoác trên mình bộ để cảnh sát trưởng còn tôi thì mặc bộ quần áo kẻ sọc đen trắng của tù nhân. Tâm trí tôi lúc nào cũng vậy – luôn chiếu cho tôi xem những “bộ phim” vô cùng chân thực tới mức có thể khiến tôi tạm quên đi thực tại. Chúng giúp tôi cảm thấy được giải thoát ít nhiều khỏi số phận bi kịch này.

Và tôi bắt đầu cảm thấy mạnh mẽ hơn. Tôi sẽ sẵn sàng hoàn thành bất cứ điều gì cho dù tôi ghét chúng đến đâu chăng nữa. Tôi sẽ làm tất cả để được giải thoát khỏi cô Hall, người chắc chắn sẽ không từ bỏ cho tới khi tôi chịu làm theo đúng ý cô.

Cơ thể cô giãn ra đôi chút khi thấy tôi bắt đầu cầm bút chì, chắc hẳn cô đang nghĩ rằng tôi đã đổi ý và nghe theo lời cô.

Nhưng, thay vào đó, vì biết cô Hall luôn yêu thích những chiếc bàn ngăn nắp sạch sẽ, tôi nắm chặt lấy bút chì và vẽ nguệch ngoạc lên mặt bàn.

“’Ally!” cô vội vã bước xuống. “Tại sao em lại làm như vậy?”

Những vòng tròn ngoằn ngoèo phình ra ở phần trên và nhỏ dần xuống đây. Nó trông giống một cái vòi rồng và tôi tự hỏi liệu có phải mình đang tự họa chân dung tâm lý của bản thân hay không. Tôi nhìn về phía cô, trả lời: “Nó có ở đây từ lúc em ngồi xuống rồi ạ.”

Những tràng cười lớn vang lên – nhưng không phải chúng nó đang cười vì nghĩ tôi hài hước đâu.

“Tôi có thể nói là em đang quậy phá đấy, Ally.” cô Hall nói.

Đáng lẽ tôi nên che giấu thái độ phản kháng, nhưng tôi mặc kệ.

“Đúng là một đứa dị hợm.” Shay cố tình thì thào thành tiếng để tất cả đều có thể nghe được.

Bạn có thể tìm mua và đọc full tựa sách Con Cá Trên Cây tại Tiki.vn

Leave a Reply